Has the dinner ­ Bell rung

Tài liệu Has the dinner ­ Bell rung: 31. Has The Dinner­Bell Rung ? "My dear sir, you flatter me lingering to hear the remainder of my tale when the  other passengers dashed away at the sound of the dinner­bell." Said the  longwinded tourist to his one remaining listener. "What! Has the dinner­bell rung ?" asked the other, as he jumped to his feet ands  dashed toward the dining room. 31. Ðến giờ ăn rồi sao ? ­ Ông thật là quý hóa, ông làm tôi hãnh diện vì chịu khó nán lại nghe nốt câu  chuyện tôi kể trong khi các hành khách khác lao vọt đi ngay khi chuông báo giờ ăn  vang lên. ­ Một du khách có tật nói năng dông dài, tẻ nhạt, bảo người nắng nghe độc nhất  còn ngồi lại. ­ Cái gì! Ðến giờ ăn rồi sao? ­ người kia kêu lên và đứng phắt dậy, lao vọt về phía  phòng ăn. 32. A Popular Song "So that is a popular song he's singing ?" "It was before he sang it". 32. Ca khúc nổi tiếng ­ Vậy cái bài hắn đang hát là một ca khúc nổi tiếng ? ­ Nó từng nổi tiếng trước khi hắn bắt đầu hát bài ấy. 33. A Portrait Host (do...

pdf16 trang | Chia sẻ: Khủng Long | Ngày: 02/11/2016 | Lượt xem: 284 | Lượt tải: 0download
Bạn đang xem nội dung tài liệu Has the dinner ­ Bell rung, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
31. Has The Dinner­Bell Rung ? "My dear sir, you flatter me lingering to hear the remainder of my tale when the  other passengers dashed away at the sound of the dinner­bell." Said the  longwinded tourist to his one remaining listener. "What! Has the dinner­bell rung ?" asked the other, as he jumped to his feet ands  dashed toward the dining room. 31. Ðến giờ ăn rồi sao ? ­ Ông thật là quý hóa, ông làm tôi hãnh diện vì chịu khó nán lại nghe nốt câu  chuyện tôi kể trong khi các hành khách khác lao vọt đi ngay khi chuông báo giờ ăn  vang lên. ­ Một du khách có tật nói năng dông dài, tẻ nhạt, bảo người nắng nghe độc nhất  còn ngồi lại. ­ Cái gì! Ðến giờ ăn rồi sao? ­ người kia kêu lên và đứng phắt dậy, lao vọt về phía  phòng ăn. 32. A Popular Song "So that is a popular song he's singing ?" "It was before he sang it". 32. Ca khúc nổi tiếng ­ Vậy cái bài hắn đang hát là một ca khúc nổi tiếng ? ­ Nó từng nổi tiếng trước khi hắn bắt đầu hát bài ấy. 33. A Portrait Host (doing the honors) : "And that is a portrait of me great ­ great ­ grandfather" Visitor : " Wonderful ! Why, he doesn't look any older than you !" 33. Bức chân dung Gia chủ (đang đưa khách đi giới thiệu quanh nhà) : ­ Còn đây là chân dung ông cố  ba đời của tôi. Khách : ­ Hay thật là hay! Chà, trông ông cụ chẳng già hơn anh tí nào. 34. A Gift From Sister She : "Where did you get that umbrella ?" He : "It was a gift from sister" She : "You told me you hadn't any sisters" He : "I know. But that's what engraved on the handle". 34. Món quà của người em gái Nàng : ­ Anh kiếm đâu ra cây dù ấy thế ? Chàng : ­ Ðó là một món quà của người em gái. Nàng : ­ Sao anh bảo em là anh chẳng có chị em gái nào cả. Chàng : ­ Thì đúng vậy. Nhưng đó là dòng chữ khắc trên cán dù. 35. Haircut Free Of Charge A man entered a barber's shop with a boy of five or six years of age holding his  hand. He was in a great hurry and he asked the barber to cut his hair first and later  to cut the boy's hair. "He can wait, I want you to cut my hair first," he said. The barber did as he was told and when he has finished the man got out of the  chair and the boy tool his place. The man excused himself and said that he would  be back in a few minutes and would pay for them both. Then he left and the barber  began to cut the boy's hair. When he had finished he picked the boy up and placed  him in a chair to wait. He gave him a magazine to look at. A half hour passed. An hour passed. At last the barber said : "Don't worry, your father will be back soon" "My father ?" said the boy. "He isn't my father, I was playing in the street and he  came along and said : "Come on with me, little boy. Let's go into this barber's shop  together and have our hair cut". 35. Hớt tóc miễn phí Một người dắt tay một chú bé trạc năm, sáu tuổi bước vào hiệu hớt tóc. Ông ta  đang rất vội và bảo người thợ hớt tóc cho ông trước rồi hớt cho thằng bé. ­ Nó chờ được mà, ông hớt cho tôi trước đi, ­ ông ta nói. Người thợ làm theo lời và khi hoàn tất, người khách ra khỏi ghế cho thằng bé ngồi  vào thế chỗ. Ông cáo lỗi phải đi ngay và sẽ quay lại sau vài phút để trả tiền cho cả  hai. Thế là ông ta đi ra và người thợ bắt đầu hớt tóc cho thằng bé. Xong xuôi, ông  bế đứa bé đặt lên một chiếc ghế để ngồi chờ và cho nó một tờ tạp chí để xem. Nửa giờ trôi qua. Một giờ trôi qua. Cuối cùng, ông thợ hớt tóc lên tiếng : ­ Ðừng có sợ nghe, nhỏ. Ba mày sẽ quay lại liền. ­ Ba nào? ­ chú bé nói. ­ Ông ấy đâu phải ba cháu. Cháu đang chơi ngoài đường thì  ông ấy tới bảo : "Theo bác đi cháu. Ta hãy vào tiệm hớt tóc này và cùng hớt tóc  đi".  36. May I Go In To Swim ? Overheard on the beach at a coast resort. Small boy to his mother : "Mummy, may I go in to swim ?" "Certainly not, my dear, it's far too deep" "But daddy is swimming" "Yes, dear, but he's insured". 36. Con xuống bơi được không ? Chuyện nghe được tại bãi tắm của một khu nghỉ mát ven biển. Chú bé hỏi mẹ : ­ Mẹ ơi, cho con xuống bơi được không? ­ Nhất định là không được, cưng à, nước sâu ghê lắm. ­ Nhưng ba đang bơi kia kìa. ­ Ba con bơi thì được; ổng có bảo hiểm rồi. 37. A City Idler A good ­ for ­ nothing city idler had inherited a country grocery store. He was  taking his ease alongside the counter in his favorite chair when a customer came in  and asked for a dozen apples. "I can't wait on you to day" said the ex­city man. "Come in some other time when  I'm standing up". 37. Dân lười thành thị Một tay chày lưới vô tích sự ở thành phố vừa được hưởng thừa kế một cửa hàng  bách hóa ở miền quê. Hắn ta đang tận hưởng thư nhàn trong chiếc ghế ưng ý nhất  cạnh bên quầy thì một người khách vào mua một chục táo. ­ Hôm nay không bán hàng nghe, ­ gã cựu dân thành thị nói. ­ Chờ khi nào tôi đứng  lên thì ông tới mua. 38. B. C 1187 Two men, who were visiting a Museum, were seen standing in front of an Egyptian  mummy, over which hung a placard bearing the inscription : "B.C. 1187" Both visitors were much mystified thereby "What do you make of that, Jim ?" "Well", said Jim, "I don't know; but maybe it was the number of the motorcar that  killed him". 38. Năm 1187 T.C.N Trong viện bảo tàng, người ta gặp hai du khách đang đứng trước một xác ướp Ai  Cập, bên trên xác ướp ấy là một tấm bảng đề chữ "1187 TCN". Hai anh chàng nọ hết sức thắc mắc vì tấm bảng ấy. ­ Anh hiểu cái đó ra làm sao, Jim? ­ Chà, tôi cũng chịu. ­ Jim nói, ­ Nhưng có thể đó là số xe của chiếc xe đã cán chết  tên này. 39. Boying Ambition "Where any of your boyish ambitions ever realized ?" Yes, When my mother used to cut my hair I often wished I might be bard headed" 39. Tham vọng thời trai trẻ ­ Những tham vọng thời trai trẻ của anh có cái nào thành hiện thức không? ­ Có chứ. Ngày xưa khi mẹ tôi cắt tóc cho tôi, tôi thường ước ao là mình sẽ hói đầu. 40. Three Sons Three proud mothers discussing their eight­year­old sons. "I just know my little Johnnie is going to be an engineer," said the first. "Whenever I buy him a toy, he tears it apart to see what makes it work" The second said, "I'm so proud of Freddie, I just know he's going to be a fine  lawyer. He argues with the other kids all the time" "No question about it", said the third mother, "little Harold is destined to be a  doctor, Why, he never comes when I called him!" 40. Ba quý tử Ba bà mẹ tự hào đang bàn luận về các cậu quý tử tám tuổi của họ. ­ Tôi biết chắc thằng Johnnie nhà tôi lớn lên sẽ thành kỹ sư. ­ người thứ nhất nói. ­  Hễ tôi mua cho món đồ chơi nào là cu cậu tháo tung nó ra để xem cái gì làm nó  chạy. Bà mẹ thứ hai nói : ­ Tôi hết sức hãnh diện vì thằng Fređie nhà tôi. Tôi biết chắc nó  sẽ trở thành một luật sư tài ba. Nó lúc nào cũng cãi cọ với những đứa trẻ khác. ­ Bé Harold nhà tôi thì khỏi phải nói, ­ bà mẹ thứ ba lên tiếng, ­ số nó sẽ thành bác  sĩ. Chà, tôi mà kêu nó thì chả bao giờ nó tới. 41. What'll I Do ? Neighbor : "Did I bring your lawn mower back last month ?" Indignant Householder : "No, you did not" Neighbor : "Now what'll I do ? I want to borrow it again ?" 41. Biết làm sao bây giờ Hàng xóm : ­ Tháng trước tôi có mang cái máy cắt cỏ trả lại cho ông không? Chủ nhà tức tối : ­ Không, ông đâu có trả. Hàng xóm : ­ Khổ chưa? Thế mà bây giờ tôi lại muốn mượn cái máy ấy nữa đấy! 42. Creative Imagination A well­known Royal Academician who noticed a drawing of a fish by a pavement­ artist asked the man what sort of fish it was supposed to be. "A shark, sir !" "But you've never seen a shark," said the R.A "That's true, sir", the man agreed : "but then, don't some of those Academy chaps  paints angels ?" 42. Óc tưởng tượng sáng tạo Một viên sĩ Hàn Lâm trông thấy một bức phác họa hình con cá của một họa sĩ vỉa  hè bèn hỏi : ­ Theo anh thì đây là loại cá gì ? ­ Cá mập đấy, thưa ngài. ­ Nhưng anh đã thấy cá mập bao giờ đâu? ­ viện sĩ hỏi. ­ Ðúng vậy, ­ chàng họa sĩ đồng ý, ­ nhưng thưa ngài, thế sao có mấy thằng cha ở  Viện Hàn Lâm lại vẽ cả thiên thần được đấy ạ ? 43. Guess Who Sent Them A young couple that had received many valuable wedding presents established  their home in a suburb. One morning they received in the mail two tickets for a popular show in the city,  with a single line : "Guess who sent them" The pair had much amusement in trying to identify the donor, but failed in the  effort. They duly attended the theatre, and had a delightful time. On their return  home late at night, still trying to guess the identity of the unknown host, they found  the house stripped of every article of value. And on the table in the dining room  was a piece of paper on which was written in the same hand as the enclosure with  the tickets : "Now you know !" 43. Ðoán xem ai gửi Một cặp vợ chồng trẻ nhận được nhiều quà cưới quý giá khi xây tổ ấm ở vùng  ngoại ô. Một sáng nọ, họ nhận được qua đường bưu điện hai vé mời xem một buổi trình  diễn nổi tiếng trong thành phố, kèm theo một dòng duy nhất : "Ðoán xem ai gửi". Cặp vợ chồng rất thú vị trong việc cố xác định cho ra người gửi tặng nhưng không  tài nào đoán ra. Họ đến nhà hát đúng theo vé mời và tận hưởng một tối vui. Về đến  nhà lúc trời khuya, hai người vẫn còn cố suy đoán tung tích người mời vô danh, thì  họ khám phá ra nhà mình đã bị tước sạch mọi món đồ có giá trị. Và trên chiếc bàn  trong phòng ăn là một mảnh giấy viết cùng nét chữ với lá thư gửi kèm theo cặp vé : "Bây giờ thì quý vị biết rồi!" 44. How Are You On Speed ? Head of Business College : "In teaching shorthand and typewriting, we are strong  for accuracy" Inquirer : "How are you on speed ?" Head of Business College : "Well, of last year's class, six married their employers within six months." 44. Tốc độ Hiệu Trưởng Trường Thương Mại : ­ Trong việc giảng dạy tốc ký và đánh máy,  chúng tôi đặt nặng vào sự chính xác. Thanh tra : ­ Thế còn về tốc độ thì sao? Hiệu Trưởng Trường Thương Mại : ­ Khỏi nói, trong số học viên tốt nghiệp khoá  trước, sáu cô đã lấy luôn sáu ông chủ trong vòng sáu tháng thôi. 45. Congratulations ! "I painted something for the Academy last year" "Was it hung ?" "Yes, near the entrance where everybody could see it" "Congratulation ! What was it ?" "A board saying, 'Keep to the left' " . 45. Xin chúc mừng! ­ Năm rồi tôi có vẽ một bức cho Viện Hàn Lâm. ­ Thế nó có được treo không? ­ Có chớ. Treo gần cổng chính, ai cũng có thể nhìn thấy nó. ­ Xin chúc mừng! Anh vẽ cái gì vậy? ­ Một tấm bảng đề : "Hãy Ði Phía Bên Trái" 46. An Imitation An artist famous for painting animals was motoring through Iowa, when he saw a  very animated looking bull. Thinking he would like to take him on canvas, he got  permission of the owner. In due time he produced an excellent likeness of the bull,  which he sold for five hundred dollars. On seeing the farmer a year later, he told  him he had sold the picture of his bull for the price. "Good Lord !" exclaimed the old farmer. "Why. I would have sold two real bulls  for less than that one imitation of yours." 46. Ðồ giả Ðang lái xe băng qua tiểu bang Iowa, một họa sĩ nổi tiếng về tài vẽ thú vật trông  thấy một con bò rất linh hoạt. Có ý thích thể hiện con bò ấy lên khung vải, người  họa sĩ bèn xin phép chủ nhân. Sau đó, ông hoàn tất một bức tranh con bò giống hệt  như thật và đem bán được năm trăm đô­la. Gặp lại người nông dân ấy một năm sau,  người hoạ sĩ thuật lại việc bán bức tranh với cái giá như vậy. ­ Trời đất ơi! ­ lão nông dân kêu lên. ­ Ai mà mua hai con bò thật của tôi với giá rẻ  hơn một con bò giả của cậu thì tôi bán liền. 47. You Should Have Thought Of That "I don't like these photos at all", said a client. "I look like an ape." The photographer, famous for his wit as well as for his art, favored him with a  glance of lofty disdain. "You should have thought of that before you had them taken," was his reply as he  turned back to work. 47. Lẽ ra anh phải cân nhắc trước điều đó ­ Tôi không thích mấy tấm ảnh này chút nào, ­ một khách hàng nói. ­ Trông tôi cứ  như khỉ đột ấy. Nhà nhiếp ảnh, lừng danh về cả tài hóm hỉnh lẫn nghệ thuật của mình, ban cho  người khách một cái nhìn khinh thường đầy vẻ cao ngạo và một lời đáp trước khi  quay lại với công việc : Lẽ ra anh phải nghĩ tới điều đó trước khi anh nhờ người ta chụp hình anh chứ. 48. THE SUNSET Father : "This is the sunset my daughter painted. She studied painting abroad, you  know." Friend : "Ah, that accounts for it ! I never saw a sunset like that in this country." 48. Hoàng hôn nhập ngoại Ông bố : ­ Ðây là bức tranh hoàng hôn con gái tôi vẽ đấy. Nó học vẽ ở nước ngoài  về đấy anh. Người bạn : ­ A, hèn gì! ở xứ nỳ tôi chưa hề thấy hoàng hôn nào như vầy cả. 49. Soiled Currency "I hope you are not afraid of microbes", apologized the paying teller as he cashed  the schoolteacher's check with soiled currency. "Don't worry," said the young lady, "a microbe couldn't live on my salary." 49. Tiền bẩn ­ Tôi hy vọng là cô không sợ vi trùng, ­ người thủ quỹ ngân hàng xin lỗi trong khi  thanh toán tiền mặt cho tấm ngân phiếu lãnh lương của một cô giáo bằng những tờ  giấy bạc dơ bẩn. ­ Anh đừng lo, ­ cô gái đáp, ­ ngay cả vi trùng cũng không sống nổi trên đồng  lương của tôi đâu. 50. Why Do You Go On The Balcony ? Wife : "Why do you go on the balcony when I sing ? Don't you like to hear me ?" Husband : "It isn't that. I want the neighbors to see that I'm not beating my wife." 50. Tại sao anh lại đi trên ban công ? Vợ : Tại sao anh lại đi trên ban công trong khi em hát như thế chứ ? Bộ anh không  thích nghe em hát sao ? Chồng : Không phải vậy đâu, em. Anh chỉ muốn cho bà con hàng xóm thấy là anh  hiện thời không có đánh đập gì em hết. Newsun s u t mư ầ

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • pdftailieu.pdf
Tài liệu liên quan